Một sáng sớm thức dậy không có tiếng gọi của anh, chỉ là tiếng đồng hồ báo thức. Em thấy tủi thân và muốn khóc. Em tự nhắc mình: “Đã 145 ngày rồi, sao mày cứ trốn chạy mãi thế nhỉ?”. Em ghét tiếng chuông báo thức. Vì em vẫn chưa quên tiếng anh gọi em thức dậy vào mỗi sáng. Em biết nơi xa ấy, anh không muốn em chìm đắm trong quá khứ mãi thế này. Nhưng anh yêu à, làm được điều này khó lắm. Giá như thời gian có thể quay trở lại…
Anh xa em thật rồi!145 ngày nay em tự dối lòng mình rằng anh chỉ đi công tác xa thôi, rồi em sẽ gặp lại anh. Vậy mà càng đợi càng không thấy. Sao anh không đưa em đi cùng? Lẽ nào anh cảm giác chuyến đi đó là chuyến đi mãi mãi nên anh để em ở nhà và quyết định đi một mình sao?
Nếu như ông trời thương xót, em đồng ý
đánh đổi tất cả những gì em có để có anh ở bên cạnh. Sao định mệnh
không để chúng ta đi cùng nhau? Sao lại chia đôi hai con người hai ngả
đường? Sao vụ tai nạn đó lại thê thảm đến thế? Sao ông trời không để anh
được bên em. Dù là tàn tật, dù là liệt giường em cũng chấp nhận. Như
thế chúng ta còn được bên nhau. Tại sao chứ? “Ngày mai” mà hai đứa cùng
dựng xây, vun đắp đã không còn đến với anh nữa rồi. Và “ngày mai” đó
cũng không bao giờ trọn vẹn với em. Bởi “Người đi một nửa hồn tôi mất -
một nửa hồn tôi hóa dại khờ”. Anh và em giờ ở hai thế giới âm - dương vô
định, biết bao giờ mới gặp lại nhau? Mà đến khi gặp lại nhau, liệu anh
có còn nhận ra em không?
Ảnh minh họa
Anh đến với em như chiếc cầu vồng sau
cơn mưa. Anh đã chữa lành vết thương trong trái tim em. Đó cũng là cách
để anh hồi phục trái tim cho chính mình. Chúng ta đã chia sẻ với nhau
những cảm xúc, những suy nghĩ mà chỉ những người thất tình mới hiểu. Và
mình yêu nhau. Chúng ta đến với nhau như một lẽ tự nhiên, như một ván cờ
được định trước. Em không phải mối tình đầu của anh. Và với em, anh
cũng vậy. Tình yêu của chúng mình không mãnh liệt nhưng đủ tha thiết, đủ
ngọt ngào, đắng cay để cả hai nâng niu, gìn giữ. Thế rồi ngày anh đi,
anh để lại cho em một trái tim vỡ vụn hơn ngày xưa, khó mà chữa được.
Vết thương này bao giờ mới thành sẹo được? Đến khi nó có thể thành sẹo,
có lẽ em đã trở nên chai lì với cuộc sống, với thứ mà người ta gọi là
“tình yêu” trên cuộc đời này rồi. Có lẽ khi đó em mới quên anh được một
chút thôi, một chút để trái tim không còn đau khi nghĩ đến sự ra đi của
anh.
Những người xung quanh em, họ thấy em
mạnh mẽ lắm. Họ đâu biết bên trong những nụ cười gượng trên môi em là
những giọt nước mắt rơi vào tận sâu thẳm trái tim. Là những nỗi buồn xếp
thành dãy, là nỗi nhớ anh da diết. Họ đâu biết tâm trí em chơi vơi, xót
xa lắm. Bất kể em làm gì, chỉ cần dừng lại một giây phút là em nhớ đến
anh. Họ không thể hình dung em đã trằn trọc như thế nào mới chìm được
vào giấc ngủ. Và họ càng không thể biết mỗi sáng sớm thức dậy em nhớ anh
đến mức nào? Nhưng có lẽ anh nhìn thấy, đúng không anh?Em đã khóc, khóc rất nhiều khi em nhớ về anh. Khi nhìn mãi xuống cổng và chợt nghĩ: “Lâu rồi không thấy anh mở cổng, và chẳng bao giờ nó được mở bởi anh nữa”. Em khóc, không phải vì em yếu đuối, chỉ vì em nhớ anh quá mà thôi. Rồi sau đó, em tự lau nước mắt và nghĩ rằng mình sẽ phải thật cố gắng. Dù không có anh bên cạnh, nhưng anh luôn dõi theo em, anh nhỉ?
Anh à! Em sẽ vững tâm bước tiếp, bước tiếp những tháng ngày vắng anh, những tháng ngày một mình như thế. Cảm ơn tình yêu của anh. Cảm ơn anh đã đi ngang qua cuộc đời em. Tình yêu của anh sẽ sống mãi cùng em. Em mãi yêu anh!
Nếu được quay trở lại, anh vẫn dành tình yêu đó đến với em? Đúng không anh?
Theo megafun.vn

0 nhận xét:
Đăng nhận xét