Em à, đừng đổ lỗi cho duyên phận vì thực ra đó chỉ là cái cớ của người ta đi, khi yêu thương nhạt nhòa rồi thì người ta sẽ viện ra đủ lí do để buông bỏ dù có làm tổn thương đối phương đi chăng nữa.
Người ta nói rằng gặp được nhau giữa thế giới bảy tỷ người này là
một cái duyên nhưng đến được với nhau thì cần cái phận. Phải rồi, người
ta luôn vịn vào hai chữ duyên phận để cân đong đo đếm độ dài và độ sâu
của tình yêu.
Và đáng buồn là số người tin vào
duyên phận lại chiếm số đông, trong đó có cô gái nhỏ của tôi. Đã cùng
nhau đi một đoạn đường dài rồi mà bỗng một ngày một trong hai người nói
chúng ta có duyên nhưng không phận nên dừng lại ở đây nhé. Ôi, nghe mới
đau lòng làm sao!
Bản thân tôi luôn tin rằng
trên đời này tồn tại chữ duyên, phải có duyên thì hai người xa lạ mới có
thể gặp rồi yêu nhau. Nhưng chữ phận thì tuyệt đối không. Ông Tơ bà
Nguyệt se duyên xong xuôi rồi việc còn lại là do người trong cuộc tự
dựng xây và định đoạt. Cứ đi cùng nhau đến khi yêu thương nhạt nhòa,
hạnh phúc "hết đát" thì lại chép miệng “âu cũng là duyên phận”. Đã hết
yêu nhau rồi hà cớ gì phải đổ cho duyên mỏng phận bạc, thế chẳng phải
đáng cười lắm hay sao?
Khi yêu nào có ai biết
trước được ngày sau ra sao nên nhiều người cứ nói với nhau rằng thôi cứ
để tự nhiên đi, cứ yêu đi tới đâu thì tới, duyên phận sắp đặt sẵn hết
rồi. Buồn cười chưa, yêu thì phải cố gắng mà vun đắp chứ sao lại tới đâu
thì tới, thế chẳng phải đang lãng phí cái duyên trời cho hay sao? Cứ
hời hợt với tình yêu đi đến khi nó chết yểu rồi lại trách than duyên
phận. Có không giữ đến khi mất rồi than trách nọ kia nào có thay đổi
được gì đâu em.
Thực
ra trong tình yêu có vô vàn lí do để chia tay. Ngoài chuyện hời hợt với
tình yêu thì còn có thể không hợp nhau, không hiểu nhau, có thể do thay
lòng đổi dạ, có thể do nhiều phía tác động. Có khi em và người ấy không
thể đi cùng nhau trên một con đường nữa thay vì tự vấn bản thân em lại
đổ lỗi cho duyên phận. Nào có ai biết duyên phận nó hình hài ra sao đâu
nên cứ trách thế cho nhẹ lòng và chắc cũng bớt sầu khổ hơn, phải không
cô gái?
Và sau mỗi một chuyện tình kết thúc, vì
chữ duyên mà em đến bên một người khác rồi lại nói không có phận mà dứt
tình với nhau. Cứ như thế xoay vòng, yêu – chia tay – yêu. Cuộc đời này
lắm nỗi lâm ly cũng chỉ vì thế. Một câu nói nhẹ như không “chúng ta có
duyên không phận” để rồi ám ảnh và làm đau người ở lại đến cả trăm ngàn
lần.
Em à, đừng đổ lỗi cho duyên phận vì thực
ra đó chỉ là cái cớ của người ta đi, khi yêu thương nhạt nhòa rồi thì
người ta sẽ viện ra đủ lí do để buông bỏ dù có làm tổn thương đối phương
đi chăng nữa.
Vậy đấy. Duyên phận là gì mà lại khiến em dựa dẫm đến thế?
Có
những người đi cùng nhau tới cuối con đường thì nói chúng ta có duyên
phận, thậm chí là duyên nợ nên đã buộc cả hai vào với nhau, số còn lại
nói có duyên mà không có phận thì sao mà đi tiếp được.
Cô
gái của tôi ơi, xin nhớ cho rằng tiếp tục đồng hành cùng nhau hay không
cũng là do mình mà ra, chẳng có chữ “phận” nào quyết định giùm em cả
đâu. Vì thế nếu đã yêu thì yêu hết mình đi. Và nếu yêu thương đủ sâu, đủ
dài thì dù duyên phận có chặn lối đi chăng nữa chắc chắn em vẫn sẽ tìm
được lối rẽ cho tình yêu của mình. Tin tôi đi, hạnh phúc chỉ đến với
những người biết cố gắng và trân trọng tình yêu mà thôi.
Theo Trí thức trẻ
Em à, đừng đổ lỗi cho duyên phận vì thực ra đó chỉ là cái cớ của người ta đi, khi yêu thương nhạt nhòa rồi thì người ta sẽ viện ra đủ lí do để buông bỏ dù có làm tổn thương đối phương đi chăng nữa.
Người ta nói rằng gặp được nhau giữa thế giới bảy tỷ người này là
một cái duyên nhưng đến được với nhau thì cần cái phận. Phải rồi, người
ta luôn vịn vào hai chữ duyên phận để cân đong đo đếm độ dài và độ sâu
của tình yêu.
Và đáng buồn là số người tin vào
duyên phận lại chiếm số đông, trong đó có cô gái nhỏ của tôi. Đã cùng
nhau đi một đoạn đường dài rồi mà bỗng một ngày một trong hai người nói
chúng ta có duyên nhưng không phận nên dừng lại ở đây nhé. Ôi, nghe mới
đau lòng làm sao!
Bản thân tôi luôn tin rằng
trên đời này tồn tại chữ duyên, phải có duyên thì hai người xa lạ mới có
thể gặp rồi yêu nhau. Nhưng chữ phận thì tuyệt đối không. Ông Tơ bà
Nguyệt se duyên xong xuôi rồi việc còn lại là do người trong cuộc tự
dựng xây và định đoạt. Cứ đi cùng nhau đến khi yêu thương nhạt nhòa,
hạnh phúc "hết đát" thì lại chép miệng “âu cũng là duyên phận”. Đã hết
yêu nhau rồi hà cớ gì phải đổ cho duyên mỏng phận bạc, thế chẳng phải
đáng cười lắm hay sao?
Khi yêu nào có ai biết
trước được ngày sau ra sao nên nhiều người cứ nói với nhau rằng thôi cứ
để tự nhiên đi, cứ yêu đi tới đâu thì tới, duyên phận sắp đặt sẵn hết
rồi. Buồn cười chưa, yêu thì phải cố gắng mà vun đắp chứ sao lại tới đâu
thì tới, thế chẳng phải đang lãng phí cái duyên trời cho hay sao? Cứ
hời hợt với tình yêu đi đến khi nó chết yểu rồi lại trách than duyên
phận. Có không giữ đến khi mất rồi than trách nọ kia nào có thay đổi
được gì đâu em.
Thực
ra trong tình yêu có vô vàn lí do để chia tay. Ngoài chuyện hời hợt với
tình yêu thì còn có thể không hợp nhau, không hiểu nhau, có thể do thay
lòng đổi dạ, có thể do nhiều phía tác động. Có khi em và người ấy không
thể đi cùng nhau trên một con đường nữa thay vì tự vấn bản thân em lại
đổ lỗi cho duyên phận. Nào có ai biết duyên phận nó hình hài ra sao đâu
nên cứ trách thế cho nhẹ lòng và chắc cũng bớt sầu khổ hơn, phải không
cô gái?
Và sau mỗi một chuyện tình kết thúc, vì
chữ duyên mà em đến bên một người khác rồi lại nói không có phận mà dứt
tình với nhau. Cứ như thế xoay vòng, yêu – chia tay – yêu. Cuộc đời này
lắm nỗi lâm ly cũng chỉ vì thế. Một câu nói nhẹ như không “chúng ta có
duyên không phận” để rồi ám ảnh và làm đau người ở lại đến cả trăm ngàn
lần.
Em à, đừng đổ lỗi cho duyên phận vì thực
ra đó chỉ là cái cớ của người ta đi, khi yêu thương nhạt nhòa rồi thì
người ta sẽ viện ra đủ lí do để buông bỏ dù có làm tổn thương đối phương
đi chăng nữa.
Vậy đấy. Duyên phận là gì mà lại khiến em dựa dẫm đến thế?
Có
những người đi cùng nhau tới cuối con đường thì nói chúng ta có duyên
phận, thậm chí là duyên nợ nên đã buộc cả hai vào với nhau, số còn lại
nói có duyên mà không có phận thì sao mà đi tiếp được.
Cô
gái của tôi ơi, xin nhớ cho rằng tiếp tục đồng hành cùng nhau hay không
cũng là do mình mà ra, chẳng có chữ “phận” nào quyết định giùm em cả
đâu. Vì thế nếu đã yêu thì yêu hết mình đi. Và nếu yêu thương đủ sâu, đủ
dài thì dù duyên phận có chặn lối đi chăng nữa chắc chắn em vẫn sẽ tìm
được lối rẽ cho tình yêu của mình. Tin tôi đi, hạnh phúc chỉ đến với
những người biết cố gắng và trân trọng tình yêu mà thôi.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét